Giới thiệu:

Đường chỉ số phận của năm cô gái cứ như vậy mà quy về một mối liên kết bền chặt. Tôi mệt mỏi... Tôi cô độc... Tôi sợ hãi...tôi.. Tôi căm ghét... tôi.. Ai là... tôi? Chỉ đã rối, thì phải gỡ. - Con tró, mày lừa bố mày! Trích đoạn ngắn: Adelaide và cô đã trở thành bạn từ bữa tiệc trà thường niên, cái năm cô 7 tuổi. Khi đó, cha cô đã mất tích được hơn một năm, chính thức bị coi là đã chết. Những kẻ trước đó từng quấn quít theo chân cô nịnh nọt bợ đít như những cái đuôi nhỏ ra vẻ đáng yêu khả ái, giờ đây tránh cô như tránh tà. Họ ở sau lưng bàn tán về cô. Nào là tội nghiệp, đáng tiếc, hết giá trị lợi dụng. Trên danh nghĩa cô vẫn là tiểu thư phủ công tước, nhưng như vậy đã sao? Cũng chỉ là đứa con gái thừa thãi không ai thương mà thôi. Đến cả mẹ cô ta còn chẳng cần. Nhìn mẹ cô ta xem, chồng mất tung tích chưa tròn năm đã đính hôn với em rể để trèo lên cao, chuyện thất đức vậy cũng làm được, mẹ mẹ con con giống nhau, vị tiểu thư kia lớn lên cũng chẳng tốt đẹp gì cho cam. Những lúc nhớ lại giai đoạn ấy, Luna đều tự hỏi tại sao không thể gặp Adelaide sớm hơn... 《Vì như thế cô có thể ôm chân công chúa sớm hơn rồi》 P.s: Vẫn là hy vọng năm lp 12 này tôi không phải ăn hành quá nhiều để có thể tiếp tục viết truyện hmu hmu. Truyện được viết để tri ân tình bạn của 5 đứa hề chúng mình. Mãi yêu các vợ! 🤡🤡🤡🤡🤡 *Cảm ơn @jinnyeonn gất nhiều vì tự rưng gảnh chơi picrew khơi nguồn cảm hứng nka! Cảm ơn vì đã des bìa truyện luân. #onions
Tốc độ load: 273.9558 ms