[HOÀN] Người Vợ Bí Mật Chương 60

  Mễ Giai uống cốc sữa tươi dì quản gia đưa cho, mỉm cười nhìn Nghiêm Nhiên ngồi đối diện, cô thích thằng bé, muốn thân thiết với nó. Có điều Nghiêm Nhiên lại mang địch ý với cô, không thèm nhìn cô, quay đầu vui vẻ ăn trứng gà Vu Phân Phương vừa gắp cho. Mễ Giai không hiểu, hôm qua mới là lần đầu tiên hai người gặp mặt, vì sao Nghiêm Nhiên lại chỉ tỏ ra bất mãn với mỗi cô, cô tự nhận mình không phải là người dễ khiến người khác ghét bỏ.

Vu Phân Phương cứ như thế nhận định Nghiêm Nhiên là cháu trai mình, cưng chiều kéo nó ngồi bên cạnh, thân thiết hỏi nó muốn ăn gì, không thích ăn gì, trên bàn bày kín những món điểm tâm vừa theo kiểu Trung Quốc, vừa theo kiểu phương Tây, tất cả đều là do Vu Phân Phương sáng nay dậy sớm chuẩn bị cùng dì quản gia. Ăn xong, dì quản gia dẫn Nghiêm Nhiên đi chơi.

Nghiêm Hạo bưng tách cà phê trên bàn lên uống một ngụm, bỏ xuống, cầm lấy khăn ăn bên cạnh tao nhã lau miệng rồi để xuống, mở miệng nói, "Để con đưa nó đến bệnh viện một chuyến, bọn con sẽ làm giám định ADN".

Nghe vậy, Vu Phân Phương rất không hài lòng nhíu mày, "Không cần đi, chắc chắn Nhiên Nhiên là con trai con, là cháu trai mẹ, lo lắng cái gì?". Nói xong chuyển hướng sang Mễ Giai, hồ nghi hỏi, "Mễ Giai, con không có ý kiến gì chứ?".

Thái độ của Vu Phân Phương thay đổi rất rõ ràng, lúc trước vì Mễ Giai mang thai mà coi trọng cô, bây giờ bà nhận định Nghiêm Nhiên là cháu mình, đương nhiên sẽ thiên vị thằng bé hơn, có lẽ trong mắt bà, Mễ Giai vẫn là người khác họ.

"Con. . .". Mễ Giai nghẹn lời, có chút luống cuống nhìn về phía Nghiêm Hạo, dưới bàn, Nghiêm Hạo đưa tay nắm lấy tay cô, giống như muốn trấn an cô.

"Chuyện này không liên quan đến Mễ Giai, chỉ là tuổi của Nghiêm Nhiên và thời gian con chia tay Tô Tuyết có phần không khớp, vậy nên con muốn làm xét nghiệm để xác nhận lại một chút". Nghiêm Hạo lạnh nhạt mở miệng.

Vu Phân Phương cau mày, đăm chiêu lẩm bẩm, "Thật sao?". Quay đầu nhìn dì quản gia và Nghiêm Nhiên cách đó không xa. Hồi lâu mới quay lại nói, "Không cần đưa Nhiên Nhiên đi, chờ lát nữa mẹ lấy một sợ tóc của nó đưa con mang đi là được rồi". Nghiêm Hạo gật đầu, không có ý kiến.

Nghiêm Hạo ngồi trước bàn làm việc, một tay ấn huyệt thái dương, cau mày.

Diêu Mẫn gõ cửa đi vào, nhìn Nghiêm Hạo như thế, hai mắt không tự chủ để lộ ra thương tiếc, nhẹ giọng nói, "Nghiêm tổng, đây là tài liệu ngài cần".

Nghiêm Hạo không ngẩng lên, gật đầu, "Để đó đi". Giọng điệu có vài phần mệt mỏi.

Cho dù Nghiêm Hạo đối với cô không tốt lắm, nhưng Diêu Mẫn đối với anh vẫn rất mến mộ, nhìn anh như thế, không khỏi có chút đau lòng, ma xui quỷ khiến đi tới phía sau anh, bất giác để hai tay lên huyệt thái dương của anh, nhẹ nhàng xoa bóp.

Nghiêm Hạo bỗng mở mắt ra, gạt tay cô ta xuống, cao giọng nói, "Diêu Mẫn, cô nên đi ra ngoài". Ngữ khí cao ngạo, một chút cũng không cho phép cự tuyệt.

Diêu Mẫn nhếch môi, duyên dáng nói, "Em chỉ muốn giúp anh giảm bớt áp lực thôi mà". Nói xong vòng trở lại phía trước anh, một tay vịn vai anh, mỉm cười phong tình vạn chủng, sau đó ngồi lên đùi anh, vội vã dâng lên đôi môi đỏ mọng.

Giờ phút này khuôn mặt Nghiêm Hạo đã lạnh như băng, dùng sức đẩy Diêu Mẫn ra, đứng dậy lạnh lùng nhìn cô ta, ánh mắt lạnh lẽo gần như có thể đóng băng người đối diện, "Nếu còn có lần sau, cô có thể lập tức nghỉ việc".

Diêu Mẫn không hề xấu hổ, lại mang theo vẻ mặt không phục, cô không rõ chỗ nào có vấn đề, rõ ràng cô xinh đẹp động lòng người, vì sao chỉ có anh coi như không thấy, huống chi giữa bọn họ lúc trước vẫn thường hay thân mật như vậy, sao anh có thể nói chấm dứt liền chấm dứt, còn chấm dứt một cách gọn gàng sạch sẽ. Mang theo tức giận, oán hận nhìn anh, xoay người trên đôi giày cao gót mười phân rời khỏi văn phòng.

Nghiêm Hạo ngồi lại trên ghế tựa, thời gian gần đây phát sinh quá nhiều chuyện, liên tiếp từ nhà đến công ty, khiến anh thật sự cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Kết quả giám định ADN vẫn chưa nhận được, tuy rằng anh chắc chắn Nghiêm Nhiên không phải con mình, nhưng cứ nghĩ đến việc đi lấy kết quả là trong lòng anh không hiểu sao lại bắt đầu rối loạn.

Cốc cốc cốc. . . Thư kí gõ cửa tiến vào, cung kính nói, "Nghiêm tổng, người bên Mạc Thị đã chờ trong phòng hội nghị".

Nghiêm Hạo gật đầu, cầm tập tài liệu Diêu Mẫn vừa đưa tới đi đến phòng họp.

Mạc Liên Huyên toàn thân com lê già giặn, lộ vẻ chuyên nghiệp, tự tin, thấy anh đi vào, mỉm cười gật đầu chào. Hôm nay diễn ra cuộc họp mỗi tháng một lần về việc hợp tác giữa Mạc Thị và Vũ Dương, chủ yếu là 'Kiến trúc Vũ Dương' báo cáo tiến triển của công trình sắp tới, để Mạc Thị nắm bắt được tình hình tài chính.

Nội dung hội nghị cũng không phức tạp, tiến hành tương đối thuận lợi, sau khi kết thúc Mạc Liên Huyên không vội vã ra về, thấy Nghiêm Hạo muốn nhanh chóng rời đi, tiến đến cười nói, "Sao rồi, bây giờ đến làm bạn bè cũng không thể ư? Vội vã rời đi như vậy". Những người khác trong phòng đều đã ra ngoài trước.

Nghiêm Hạo nhíu mày, lại ngồi xuống, đồng thời bảo thư kí chưa kịp đi ra ngoài thu dọn nốt tài liệu rồi mang hai tách cà phê vào.

"Không cần, tôi chỉ nói vài câu rồi đi ngay". Mạc Liên Huyên mỉm cười.

Nghiêm Hạo gật đầu, bảo thư kí đi ra trước.

Đợi mọi người đã ra ngoài hết, Mạc Liên Huyên áy náy mở miệng, "Tôi muốn nói với anh lời xin lỗi vì lúc trước đã gây rắc rối cho hai người".

Nghiêm Hạo cười nhạt, gật đầu nói, "Tôi nhận". Thật ra chỉ cần Mễ Giai trở lại bên cạnh anh, những chuyện khác anh không quan tâm lắm, huống chi bọn họ vẫn đang hợp tác, anh không muốn mối quan hệ này trở nên căng thẳng.

Mạc Liên Huyên cười hỏi, "Anh không có ý kiến gì nếu hôm nào đó tôi hẹn Mễ Giai ra ngoài chứ?".

"Tôi không can thiệp vào việc kết bạn của cô ấy". Nghiêm Hạo hào phóng trả lời.

Mạc Liên Huyên nhíu mày, "Về sau tôi đưa anh tôi đi cùng anh cũng không phản đối?".

Nghiêm Hạo hơi cau mày, có chút mất tự nhiên, "Đương nhiên. Nhưng bây giờ Mễ Giai mang thai, tôi nghĩ là tôi nên đưa cô ấy đi". Đối với Mạc Chấn Huân, trong lòng Nghiêm Hạo vẫn còn ác cảm.

Bị bộ dáng kì quái của anh chọc cười, Mạc Liên Huyên cười to thành tiếng, lắc đầu đứng dậy nói, "Lần sau tôi sẽ hẹn cả hai vợ chồng anh". Nói xong cười xoay người đi ra ngoài.

Nhìn bóng lưng Mạc Liên Huyên rời đi, Nghiêm Hạo sờ sờ mũi, không rõ những lời vừa rồi của mình có chỗ nào buồn cười. Đúng lúc này di động vang lên, là một dãy số lạ, anh nhíu mày, nghe máy, "Alo".

"Xin chào, cho hỏi ngài là Nghiêm tiên sinh phải không, tôi ở bệnh viện XX, yêu cầu giám định hôm trước của ngài đã có kết quả, khi nào ngài rảnh thì có thể qua lấy". Đầu dây bên kia, một giọng nói ngọt ngào thông báo như vậy.

Nắm di động chặt hơn, giọng điệu của Nghiêm Hạo rất bình tĩnh, "Tôi đã biết, chiều nay tôi sẽ qua lấy, cảm ơn".

Bãi đỗ xe, Nghiêm Hạo ngồi trong xe, ánh mắt nhìn về phía trước nhưng lại vô định, hai tay nắm chặt vô lăng, các đốt ngón tay đã bắt đầu trắng bệch, khuôn mặt cũng lạnh như băng. Chỗ bên cạnh tay lái là một tập tài liệu, trên túi giấy màu vàng hiện rõ dấu vết bị cầm qua, qua những nếp nhăn đó có thể thấy được người cầm đã dùng sức như thế nào.

Bên ngoài sắc trời đã tối đen, di động không ngừng vang lên, trong bóng tối lóe lên ánh sáng xanh, chuyển động liên tục theo độ rung của máy, đối với tất cả điều này Nghiêm Hạo vẫn hờ hững, hiện tại trong lòng anh sớm đã bị một thứ cảm xúc không thể gọi tên thay thế, anh không rõ đó là phẫn nộ hay là gì, chỉ là đột nhiên cảm thấy mọi chuyện vô cùng nực cười và vớ vẩn, đau khổ nhắm chặt mắt, anh có cảm giác như mình bị nuốt chửng.

Thời gian từng giờ từng giờ trôi qua, di động ở bên cạnh lại tiếp tục vang lên, Nghiêm Hạo nhắm mắt lại, hít mạnh một hơi, sau đó nặng nề thở ra, cầm di động lên ấn nghe máy, giọng điệu có phần căng thẳng, "Alo".

"Nghiêm Hạo?". Đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng nói lo lắng của Mễ Giai.

"Ừm". Nghiêm Hạo lên tiếng trả lời, giọng điệu có chút cứng ngắc.

"Nghiêm Hạo, anh. . . Đã xảy ra chuyện gì sao?". Mễ Giai có thể nghe ra được sự thay đổi rất nhỏ từ anh, tối nay cô gọi điện nhiều lần nhưng anh đều không bắt máy, gọi tới công ty thì thư kí nói anh đã về trước, cô không biết đã phát sinh chuyện gì, chỉ là cô không yên tâm, không hiểu sao cảm thấy lo lắng, hiện tại nghe giọng nói của anh, rõ ràng không giống như ngày thường, cô nghĩ nhất định đã xảy ra chuyện.

"Anh không sao". Nghiêm Hạo nói cứng ngắc, không dịu dàng như bình thường.

"Bây giờ anh đang ở đâu?". Mễ Giai biết sẽ không thể nói rõ ràng qua điện thoại được, vẫn nên đợi anh về rồi hỏi lại một chút.

"Anh ở dưới lầu, anh lên ngay đây". Nghiêm Hạo nói, buông điện thoại, nhìn đồng hồ, thì ra đã là mười giờ đêm.

Nghiêm Hạo dừng lại trước cửa, một tay nắm chặt túi tài liệu màu vàng, tay kia cầm chìa khóa đột nhiên ngừng giữa không trung, đấu tranh mãi cuối cùng vẫn phải mở cửa ra.

Nghe thấy tiếng mở cửa, Mễ Giai đang ngồi trên sô pha vội vã đứng dậy muốn tiến đến. Nghiêm Hạo mang theo gương mặt căng thẳng đi vào, nhìn quanh bốn phía chỉ thấy Mễ Giai lo lắng nhìn mình, không thấy những người khác. Bỗng nhiên có cảm giác thở phào nhẹ nhõm, hiện tại anh thật sự không có cách nào để bình tĩnh đối mặt với đứa trẻ đó.

"Nghiêm Hạo". Nhận thấy sắc mặt của anh không bình thường, Mễ Giai lo lắng tiến đến.

Nghiêm Hạo nhìn Mễ Giai, không nói gì, xoay người đi về phòng. Mễ Giai lo lắng đuổi theo, hôm nay Nghiêm Hạo hết sức kì lạ.

"Nghiêm Hạo, có phải đã xảy ra chuyện gì không?". Nắm lấy tay anh đang thay quần áo, vẻ mặt Mễ Giai lo âu nhìn anh, nhẹ giọng hỏi.

Nghiêm Hạo cứng người, ánh mắt có vài phần khó nói, trầm mặc một lát, mới đẩy tay cô ra, mệt mỏi cười nói với cô, "Anh không sao". Sau đó xoay người vào phòng tắm. Chuyện kia anh không có cách nào mở miệng nói cho cô, anh cảm thấy dơ bẩn, hơn

1 | 2 | Next

Cài đặt giao diện

Tốc độ load: 243.9549 ms