[HOÀN] Người Vợ Bí Mật Chương 25

Mễ Giai nhìn Trương Dương, nghĩ: quái lạ, một người đã hơn ba năm không gặp mà dạo gần đây không hiểu sao đi đến đâu cũng thấy. Cô mỉm cười chào, "Thật là trùng hợp". Giọng điệu lạnh nhạt, mang theo xa cách.

Trương Dương vui mừng tiến lên định cầm tay Mễ Giai, bị Mễ Giai khéo léo né tránh, nụ cười trên mặt bỗng cứng đờ, nhưng rất nhanh lại khôi phục như thường, cười nói, "Đúng vậy, thật trùng hợp".

"Em còn có việc, em đi trước". Mễ Giai cười cười, nói xong xoay người muốn rời đi. Cô không muốn nghĩ nhiều, cũng không có ý định dây dưa thêm với anh.

Đi qua bên người Trương Dương, Trương Dương đưa tay nắm lấy tay cô, có chút thất vọng, "Em đang tránh mặt anh?".

"Không phải, em thật sự có việc". Mễ Giai nói xong, muốn rút tay về, nhưng anh không buông. Giằng co vài giây, Mễ Giai nhìn đồng hồ, vẫn còn thời gian, đành nhượng bộ, "Em chỉ có chút thời gian".

Hai người ngồi trong cửa hàng Starbucks đối diện, gọi hai tách cà phê. Mễ Giai khuấy cà phê trong tách, im lặng vì không biết nên nói gì với anh. Không phải người yêu, cũng không phải đồng nghiệp, miễn cưỡng có thể xem là bạn bè, lại hơn ba năm không liên lạc, không tìm được đề tài để tán gẫu, hiện tại chỉ như hai người xa lạ, cô không rõ vì sao Trương Dương cứ cố chấp muốn nói chuyện với mình.

"Em làm ở 'Tân Nhã'?". Trương Dương mở miệng hỏi.

"Vâng, em không biết đấy là công ty của anh vợ anh". Thân phận của Mạc Chấn Huân được anh ta che giấu rất kĩ, gần như tất cả nhân viên công ty đều không biết anh ta chính là thiếu gia của tập đoàn Mạc Thị.

"Nếu em biết anh là chồng của em gái anh ta, em hẳn sẽ không đi làm ở chỗ đó". Trương Dương tự giễu.

Mễ Giai tay quấy cà phê đột nhiên khựng lại một chút, không ngẩng đầu, cười cười. Anh nói không sai, nếu biết anh và Mạc Chấn Huân có quan hệ như vậy thì cô sẽ không đến làm ở 'Tân Nhã', nếu lúc trước La Lệ biết quan hệ giữa Trương Dương và Mạc Chấn Huân, chắc chắn cô ấy cũng sẽ không giới thiệu cô tới đó.

"Anh đã hy vọng em hận anh". Trương Dương nói.

Mễ Giai nhíu mày, ngẩng đầu nhìn anh, cô không hiểu lời anh nói.

"Như vậy ít nhất chứng minh được trong lòng em còn có anh, chứ không phải như bây giờ, lạnh lùng thờ ơ". Trương Dương nhìn cô, nói nghiêm túc, trong ánh mắt mang theo khẩn thiết.

"Hiện tại nói như vậy còn có ý nghĩa gì đâu, chúng ta nói chuyện khác đi". Mễ Giai cười gượng, những lời này giữa bọn họ đã không còn thích hợp, anh đã kết hôn, mà cô cũng đã gả cho người khác, lại ở đây nói về chuyện trong lòng ai có ai, rất không phù hợp.

Trương Dương đột nhiên nắm tay cô, Mễ Giai muốn giằng ra, anh lại nắm càng chặt. Trương Dương kích động nói, "Mễ Giai, anh hối hận. Anh yêu em, điều này chưa bao giờ thay đổi, ba năm nay cứ có thời gian là anh lại tới đây, hy vọng có thể gặp em. Ngày đó gặp lại em trên đường, em không biết anh đã vui mừng đến cỡ nào đâu, anh rất muốn ôm chầm lấy em". Nói xong nắm tay Mễ Giai càng chặt.

Hành động của anh hơi thái quá, Mễ Giai không thích đụng chạm như vậy, "Trương Dương, anh. . . Anh đừng như thế". Cô cố rút tay về nhưng không được.

Trương Dương không hề để ý đến sự tránh né của Mễ Giai, tiếp tục nói, "Anh không yêu Khả Huyên, kết hôn với cô ấy hoàn toàn là vì cô ấy có thể giúp đỡ anh, anh đã cho rằng mình có thể cùng cô ấy cứ như vậy đến lúc lìa đời, nhưng đến khi gặp lại em anh mới phát hiện anh vẫn còn rất yêu em. Mễ Giai, chúng ta bắt đầu lại một lần nữa được không?".

Mễ Giai không giãy nữa, hoảng hốt nhìn anh hỏi, "Còn. . . Mạc Khả Huyên thì sao? Anh muốn ly hôn với cô ấy?". Phải biết rằng, nếu ly hôn Mạc Khả Huyên, anh cũng sẽ mất hết mọi thứ.

Ly hôn! Trương Dương ngây ngẩn cả người, anh chưa từng nghĩ đến, tuy rằng Mạc Khả Huyên có tính tiểu thư, lòng dạ hẹp hòi hay nghi ngờ vô cớ, nhưng không thể không thừa nhận rằng anh không định ly hôn với cô ta, bởi vì anh không muốn mất đi cuộc sống hiện tại.

"Chúng ta. . . Chúng ta sẽ không để Khả Huyên biết". Trương Dương chột dạ.

Mễ Giai không thể tin được anh có thể nói ra những lời này, đây là người đàn ông cô đã yêu sâu đậm lúc trước ư? Cô vì con mắt vụng về của mình mà cảm thấy bi ai, đau lòng nói, "Trương Dương, em thật sự coi thường anh".

Trương Dương không dám nhìn cô, bởi vì anh biết yêu cầu của mình quá đáng, nhưng đúng là anh yêu cô.

Mễ Giai dùng sức hất tay anh ra, "Anh dùng tình yêu để đổi lấy sự nghiệp, em chưa từng hận anh, bởi vì phương thức theo đuổi thành công của mỗi người không giống nhau, anh đã lựa chọn như vậy em chỉ có thể than rằng chúng ta hữu duyên vô phận, nhưng bây giờ anh đưa ra yêu cầu đó, từ đáy lòng em rất coi thường anh".

"Anh. . . Anh thật sự yêu em". Trương Dương vội giải thích.

Mễ Giai kích động nói, "Đừng nói đường hoàng như vậy, anh không yêu ai hết, người anh yêu nhất chính là bản thân anh. Nếu lúc trước anh thật sự yêu em, anh sẽ không vì sự nghiệp mà lựa chọn rời bỏ em, nếu hiện tại anh thật sự yêu em, anh sẽ không đưa ra yêu cầu vô sỉ khiến em phải sống lén lút như vậy". Cô hít sâu, kiềm chế cảm xúc của bản thân, nói tiếp, "Anh làm như vậy không phải yêu em, mà là vũ nhục em, đồng thời cũng hạ thấp chính anh".

"Mễ Giai, anh. . ." Trương Dương còn muốn giải thích, lại bị Mễ Giai lập tức ngắt lời.

"Xin lỗi, thật sự em còn có việc, em đi trước". Dứt lời cô cầm túi xách, đi nhanh ra ngoài.

Mễ Giai ra khỏi quán cà phê, liền vẫy taxi nói địa chỉ, hôm nay cô thật sự không nên nói chuyện với anh ta, không nghĩ rằng anh ta có thể đưa ra yêu cầu như vậy, Mễ Giai bắt đầu cảm thấy may mắn vì sự ra đi lúc trước của anh ta.

Bị Trương Dương gây rắc rối, lúc Mễ Giai đến 'Kiến trúc Vũ Dương' mới hơn bốn giờ một chút, cô không biết có nên đi vào hay không, cứ đứng do dự ở cửa, không hiểu Nghiêm Hạo muốn cô tới đây làm gì.

Cuối cùng Mễ Giai quyết định vẫn nên gọi điện cho anh trước, nếu có thể nói rõ ràng qua điện thoại thì sẽ không cần phải đi lên đó. Nhưng sau lại nghĩ, tùy tiện điện thoại cho anh liệu có làm phiền đến công việc của anh hay không, cuối cùng Mễ Giai nhắn một tin cho Nghiêm Hạo, 'Anh tìm em có việc gì?'.

Mễ Giai không đi vào, tản bộ quanh bồn hoa trước cổng công ty, chờ tin anh, nhưng nói thật, cô không biết anh có hồi âm ngay lập tức không, nếu không, chứng tỏ là anh đang bận, như vậy cô sẽ chờ đến năm giờ rồi đi lên, nếu anh trả lời, chứng tỏ là anh không quá bận, như vậy cô sẽ gọi điện cho anh, nếu có thể nói rõ qua điện thoại thì thật sự cô không muốn vào trong đó.

Ngay lúc Mễ Giai đang tính toán, di động của cô vang lên, là Nghiêm Hạo gọi đến.

"Em tới rồi à?". Không nói nhiều, Nghiêm Hạo mở miệng hỏi thẳng.

"Í. . . Anh tìm em có việc gì?". Mễ Giai hỏi ngược lại.

"Cứ đến đi đã, anh ở công ty chờ em". Đầu bên kia điện thoại Nghiêm Hạo cười nói.

"Không thể nói qua điện thoại sao?". Mễ Giai nhìn cổng lớn của 'Kiến trúc Vũ Dương', cau mày hỏi.

"Ừ, không thể nói rõ. Muốn anh cho người đến đón em không?". Dường như tâm tình hôm nay của Nghiêm Hạo rất thoải mái, Mễ Giai có thể nhận ra qua lời anh nói.

"Không, không cần, em. . . Em đang ở dưới lầu".  

1 |

Cài đặt giao diện

Tốc độ load: 822.1889 ms