[HOÀN] Người Vợ Bí Mật Chương 18

  "Sao mặn thế, cô định đầu độc chết tôi à?". Vu Phân Phương kêu lên, sợ hãi đem bát cháo gạt qua một bên.

"Vậy ạ, nhưng con vừa nếm thử rồi, không phải chứ? Hương vị giống với hôm qua mà mẹ". Mễ Giai có chút nghi hoặc.

"Chẳng lẽ tôi cố ý làm khó dễ cô? Rõ ràng là cô bỏ nhiều muối hơn". Vu Phân Phương phẫn nộ trừng mắt nhìn cô, bất giác đẩy cao âm lượng, hôm qua ngủ cả một ngày, ra rất nhiều mồ hôi, tinh thần Vu Phân Phương so với lúc trước đã thoải mái hơn nhiều, giọng nói cũng trong hơn, không còn khàn khàn nữa.

Mễ Giai cười cười, tuy rằng biết bà cố tình, nhưng ngoài miệng vẫn nói, "Không ạ, để con đi nấu lại cho mẹ". Nói xong thu dọn bát đũa ở đầu giường, xoay người đi xuống bếp làm lại.

"Thôi không cần, khó ăn muốn chết". Vu Phân Phương chán ghét nói, "À này, A Hạo đâu?".

"Công ty có việc nên anh ấy đến đó, nói buổi trưa sẽ về, chắc một lát nữa là về". Mễ Giai bình tĩnh trả lời.

"Đã biết". Bà Vu lạnh lùng đáp.

Mễ Giai đi ra khỏi phòng đóng cửa lại, xoay người mới để ý Nghiêm Hạo không biết đã đứng cạnh cô từ bao giờ.

"Á. . . Anh không định vào ư?". Nhìn anh, có chút kinh ngạc hỏi.

Nghiêm Hạo nhìn cô thật sâu, "Mẹ sinh bệnh khó chịu trong người, em đừng để trong lòng".

Mễ Giai sửng sốt, cười nói, "Em đâu có nhỏ nhen như vậy".

"Ừ". Nghiêm Hạo gật đầu, anh biết mẹ cố ý gây khó dễ cho Mễ Giai, nhưng dù sao đó cũng là mẹ anh, cha vừa qua đời, hơn nữa bà lại đang ốm, anh là phận con có thể nói gì đây, cho nên đành xin Mễ Giai đừng quá để ý.

Hai người nhìn nhau không biết nói gì, không khí có phần ngượng ngùng.

"Em xuống bếp làm chút đồ mẹ thích ăn, hôm nay hình như cháo hơi mặn". Mễ Giai dí dỏm chỉ chỉ bát cháo trắng trên tay.

Nghiêm Hạo mỉm cười gật đầu, "Mễ Giai, hiện giờ mẹ đã đỡ nhiều, hơn nữa trong nhà cũng có quản gia, em về trước đi, ngày mai không phải bắt đầu đi làm lại sao". Cô ở đây, mẹ khó kiềm chế lại tiếp tục làm khó, cho nên để cô về ngược lại còn tốt hơn.

"Dạ, em biết rồi". Ngày mai phải đi làm, cô cũng muốn chuẩn bị tốt một chút.

Những gì cần nói đều đã nói, Mễ Giai xoay người định rời đi. Phía sau Nghiêm Hạo đột nhiên lại mở miệng gọi cô, "Mễ Giai. . .".

"Còn có việc gì sao?". Mễ Giai nghi hoặc nhìn anh, biểu cảm của Nghiêm Hạo có chút do dự.

"À. . . Ngày đó tâm trạng của anh có hơi kích động, anh biết em không có ý kia, những lời anh đã nói hôm ấy em cũng đừng để trong lòng nhé". Ậm ừ nói xong, Nghiêm Hạo vội vàng mở cửa đi vào.

Mễ Giai đối với lời anh nói đầu tiên là sửng sốt, sau đó nhớ lại chuyện hôm anh say rượu, khóe miệng hiện lên ý cười nồng đậm, xoay người đi về phía phòng bếp.

Ngày đầu tiên đi làm của năm mới, trên cơ bản không có chuyện gì quan trọng, mọi người vẫn mang theo không khí của kì nghỉ, ở trong văn phòng nói chuyện mình đã đi đâu chơi vào năm mới, hay bên nhà lại giới thiệu đối tượng xem mắt, dù sao không để lộ tâm tư lúc đang làm việc là được. Hôm nay sắc mặt của Mạc Chấn Huân không tốt lắm, cứ xưng xưng xỉa xỉa, dường như có người mắc nợ anh ta tám trăm vạn vậy, nhưng kỳ lạ là không phát giận, có lẽ vì là ngày đi làm đầu tiên của năm mới nên mới chịu đựng không bùng nổ.

Buổi sáng Mạc Chấn Huân triệu tập mọi người mở một cuộc họp, chủ yếu là xác định phương hướng và mục tiêu chính của công ty trong năm nay, Mễ Giai làm biên bản. Giữa giờ họp, Mạc Chấn Huân không chỉ một lần nhìn đồng hồ, giống như là có chuyện gì rất quan trọng.

Buổi họp kết thúc sau hai tiếng, lúc đi ra đã hơn mười hai giờ trưa, buổi sáng Mễ Giai chưa ăn gì nên hơi đói bụng, để mọi thứ xuống, liền kéo La Lệ chuẩn bị đi xuống nhà ăn tầng dưới.

"Mễ Giai, cậu là quỷ chết đói đầu thai hả?". La Lệ ồn ào nói, Mễ Giai gần như kéo cô chạy, năm nay cô đã khác những năm trước, nếu nói theo kiểu thời thượng bây giờ thì cô đã là hoa có chủ, để thành thục nữ chính hiệu, cô còn đi làm tóc theo đúng mốt đương thời lưu hành 'xoăn lọn to', hiện tại bị nha đầu điên Mễ Giai này lôi kéo như vậy thì còn đâu là khí chất thục nữ nữa, ngay cả tóc tai cũng bị làm cho bù xù. May là vị kia nhà cô không có ở đây, bằng không trước mặt anh hình tượng thục nữ cô mất công xây dựng chắc chắn sẽ bị phá hủy.

Hai người dừng lại trước thang máy, La Lệ đứng đối diện thang máy sửa sang lại mái đầu cuộn sóng.

"Không sao đâu, tớ đói muốn điên rồi". Mễ Giai ôm bụng, dạ dày đau âm ỉ.

La Lệ tức giận lườm cô, tặng cô ba chữ, "Đáng đời cậu".

Số trên thang máy không ngừng chuyển động, dừng lại ở tầng các cô đang đứng, cửa thang máy mở ra, bên trong có đôi nam nữ đứng nắm tay nhau, nam cao lớn anh tuấn, nữ tinh tế xinh đẹp.

Bốn mắt nhìn nhau, không, phải là sáu mắt mới đúng, Mễ Giai và La Lệ sững người nhìn Trương Dương trong thang máy, Trương Dương cũng bất ngờ, anh không nghĩ sẽ gặp các cô ở đây.

"Trương Dương?". La Lệ kinh ngạc lên tiếng.

"Trương Dương, mấy người quen nhau sao?". Mạc Khả Huyên ở bên cạnh thấy lạ quay sang nhìn Trương Dương.

"Anh. . . Các cô ấy là. . .". Trương Dương lắp bắp mãi, cả nửa ngày cũng nói không xong.

"Chúng tôi không quen anh ta". Lão đại La Lệ mất hứng.

Không khí có chút ngượng ngập, nhìn khuôn mặt khó chịu của La Lệ, lại nhìn Trương Dương bối rối đỏ mặt, Mễ Giai cười đáp, "Chúng tôi học khóa dưới anh ấy, Trương Dương là học trưởng của chúng tôi, lúc trước chúng tôi học cùng trường".

"Phải không?". Mạc Khả Huyên mỉm cười nhìn Trương Dương, như đang đợi anh xác nhận.

"Là. . . Đúng vậy, các cô ấy học khóa dưới anh hồi Đại học". Trương Dương nói theo lời Mễ Giai.

"Chỉ là khóa dưới thôi à?". Mạc Khả Huyên cười như không cười hỏi, dựa vào trực giác của phụ nữ, cô cảm thấy quan hệ giữa Trương Dương và các cô ấy không chỉ đơn thuần là mối quan hệ khóa trên khóa dưới.

"Tất cả chen chúc ở đây làm gì vậy". Phía sau truyền đến một giọng nói lạnh lùng.

Mạc Khả Huyên trông thấy Mạc Chấn Huân, mỉm cười đi tới, làm nũng kéo tay anh, ngọt ngào gọi, "Anh trai".

Mễ Giai và La Lệ đều ngẩn ra, cô ta gọi Mạc Chấn Huân là anh trai!

"Anh cả". Trương Dương cũng chào hỏi.

Mạc Chấn Huân gật đầu, nhìn qua, thấy Mễ Giai và La Lệ, anh nhăn mày.

La Lệ kéo Mễ Giai còn đang xuất thần, mỉm cười, "Chào Mạc tổng".

Mạc Chấn Huân hờ hững gật đầu, quay sang Mạc Khả Huyên và Trương Dương nói, "Đi thôi".

Mạc Khả Huyên dẫn đầu, ba người cùng vào thang máy.

Thấy Mễ Giai và La Lệ vẫn đứng bất động, Mạc Chấn Huân cau mày hỏi, "Không định vào sao?".

Mễ Giai trao đổi ánh mắt với La Lệ, "Chúng tôi đi sau cũng được, không vội".

Cửa thang máy vừa khép lại, Mễ Giai quay đầu nhìn La Lệ nghi hoặc, "Mạc Chấn Huân là anh trai Mạc Khả Huyên?".

La Lệ cũng nghi hoặc lắc đầu, chuyện này, cô cũng không biết. 

 

1 |

Cài đặt giao diện

Tốc độ load: 765.322 ms