[HOÀN] Người Vợ Bí Mật Chương 101.3

  Dọc đường về Mễ Giai chỉ im lặng, đầu dựa vào cửa sổ không biết đang nghĩ gì, cả người như mất hết tinh thần. Trên đường có đi qua một tiệm cháo, lo lắng Mễ Giai cả ngày nay chưa ăn gì, Nghiêm Hạo liền dừng xe mua một ít cháo trắng và mấy món điểm tâm, nghĩ về nhà phải thuyết phục cô ăn một chút, bằng không anh thật sự lo là cơ thể cô sẽ không chịu được mà ngã quỵ.

Xe chậm rãi tiến vào tầng hầm ngầm, đỗ xe, tắt máy, rút chìa khóa ra, Nghiêm Hạo cầm cháo chuẩn bị xuống xe, lại thấy Mễ Giai vẫn ngồi bất động, vẫn một tư thế cũ, đầu tựa vào cửa sổ xe, ánh mắt thất thần, không có mục tiêu.

"Mễ Giai. . .". Nghiêm Hạo khẽ gọi, tay xoa nhẹ khuôn mặt Mễ Giai, mang theo chút thương tiếc.

Mễ Giai từ từ quay lại, nhìn ánh mắt đau đớn của Nghiêm Hạo, hờ hững không nói gì.

Nghiêm Hạo cố gắng mỉm cười một cái, dịu dàng nói, "Về nhà rồi em".

Mễ Giai gật đầu, không nói gì, đưa tay tháo dây an toàn, mở cửa xuống xe, tất cả những hành động này đều cứng nhắc không một chút cảm xúc.

Mở cửa vào, để Mễ Giai ngồi xuống sô pha, Nghiêm Hạo xuống bếp đổ cháo ra bát, bày biện những món điểm tâm vừa mua lên bàn, sau khi đã chuẩn bị xong, anh dắt Mễ Giai đi về phía nhà ăn.

Mễ Giai máy móc cầm thìa xúc từng miếng từng miếng đưa vào miệng. Nghiêm Hạo xót xa nhìn Mễ Giai, đưa tay nắm lấy tay cô, "Đừng như vậy Mễ Giai, em như vậy khiến anh rất đau lòng".

Mễ Giai sững sờ nhìn anh, trong mắt bất giác ánh lệ.

"Liên Huyên sẽ tốt thôi, đó không phải lỗi của em, không phải". Biết hiện giờ trong lòng cô đang nghĩ gì, Nghiêm Hạo cũng chỉ có thể an ủi như vậy.

Mễ Giai lắc lắc đầu, nức nở nói, "Không phải. . . . Là em, là lỗi của em, nếu không vì em thì bây giờ Liên Huyên cũng sẽ không nằm trong bệnh viện, anh nói đi sao em lại xấu xa như vậy, lúc trước cha cũng vì em nên mới vượt đèn đỏ, giờ lại đến Liên Huyên. . .".

"Không phải, là ngoài ý muốn, mọi chuyện đều là ngoài ý muốn, em không muốn, chúng ta ai cũng không muốn như vậy". Nghiêm Hạo vòng qua bàn, ngồi xuống cạnh cô, nhẹ lau nước mắt trên mặt cô.

"Mạc Chấn Huân nói không sai, là tại em, Liên Huyên không nên cứu em, nếu em bị chiếc xe kia đâm thì hiện tại người nằm ở đó hẳn là em, hẳn là em, là em hại Liên Huyên, là em hại cô ấy. . .".

Nghiêm Hạo quay người cô lại, để cô đối diện với anh, tức giận quát, "Anh không cho phép em nói vậy. Nếu em thật sự xảy ra chuyện, em bảo anh phải làm sao đây, em bảo anh phải làm sao hả?". Nếu cô thật sự có chuyện, anh sẽ phát điên mất.

Mễ Giai nhìn người đàn ông đang giận dữ trước mắt, khóc nấc lên, "Hạo. . . . Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, Liên Huyên còn đang nằm trong bệnh viện. . .".

Nghiêm Hạo thương tiếc kéo cô vào trong ngực mình, hốc mắt cũng bắt đầu phiếm hồng, đau lòng nhẹ vuốt tóc cô, không ngừng nói với cô, "Không có chuyện gì, sẽ không có chuyện gì đâu, Liên Huyên nhất định sẽ khỏe lên, sẽ khỏe lên. . . .".

Dựa vào ngực anh, Mễ Giai khóc nức nở, cô biết Nghiêm Hạo đang an ủi mình, cô cũng hy vọng những lời Nghiêm Hạo nói sẽ thành sự thật, nhưng trong lòng cô vẫn day dứt không thể an tâm.

Bế Mễ Giai đã ngủ vì khóc mệt lên giường, Nghiêm Hạo một mình vào thư phòng, đóng chặt cửa, không bật đèn, sờ soạng lấy ra một điếu thuốc trong ngăn kéo, châm lửa, rít một hơi thật sâu, mùi khói thuốc nồng đậm tràn ngập trong phòng.

Cảnh sát nói không phải chỉ là một vụ tai nạn xe đơn giản, vậy cuối cùng là ai muốn đẩy Mễ Giai vào chỗ chết, tính tình Mễ Giai lúc nào cũng ôn hòa, hẳn là sẽ không gây thù chuốc oán với ai đến mức ấy, nhưng vì sao. . . Có lẽ ngày mai anh nên đến cục cảnh sát, nếu thật sự đúng như cảnh sát nói, kẻ gây tai nạn ngày nào chưa sa lưới thì ngày đó anh chưa thể an tâm.

Sáng sớm hôm sau Mễ Giai tự động thức dậy, đã nói cùng đến bệnh viện xem tình hình, Nghiêm Hạo cũng không ngăn cản, thay quần áo rồi lập tức đưa cô đến bệnh viện, còn mình thì tới sở cảnh sát.

"Đồng chí cảnh sát, vụ án có tiến triển gì không?". Nghiêm Hạo vừa vào cửa liền hỏi.

Một vị cảnh sát trung niên ngẩng đầu nhìn Nghiêm Hạo, nói, "Anh đến rất đúng lúc, chúng tôi cũng đang định đến tìm các anh".

"Vụ án có tiến triển gì ư?". Nghiêm Hạo vội vàng hỏi.

"Anh đừng vội, không nhanh như vậy, nhưng đã có chút manh mối". Mời Nghiêm Hạo ngồi xuống, sau đó rót nước đưa cho anh.

"Có manh mối gì?". Hiện giờ chuyện Nghiêm Hạo quan tâm nhiều nhất vẫn là tin tức về vụ án.

Cảnh sát Trần đưa một xấp ảnh màu vừa in ra từ máy tính cho Nghiêm Hạo, giải thích, "Đây là những bức ảnh vừa in ra, cắt từ video mà camera gắn trên đường quay được, thông qua những bức ảnh này chúng tôi có thể xác định người lái xe là một phụ nữ, anh xem xem có quen biết cô ta không".

Nghiêm Hạo cầm lấy xấp ảnh, ảnh được phóng to, cơ bản đã có chút sai lệch, mờ mờ khó nhìn, hơn nữa người phụ nữ kia lại ngồi trong xe, không thể nhìn rõ qua cửa sổ xe, Nghiêm Hạo cau mày, xem cả nửa ngày cũng không nhìn ra được gì.

"Có thể nhận ra không? Là người anh quen biết ư?". Cảnh sát Trần hỏi.

Nghiêm Hạo lắc đầu đáp, "Rất mơ hồ, nhìn không rõ lắm". Nhưng nhìn xa anh cảm thấy hình dáng này có phần quen thuộc, nhưng không thể nhớ là đã gặp ở đâu.

Cảnh sát Trần gật đầu, ảnh chụp quả thật mơ hồ, muốn anh nhận dạng chẳng khác nào làm khó, thở dài một tiếng, "Vậy thì đành phải lần dấu vết từ chiếc xe này". Chỉ sợ có kẻ đã lên kế hoạch từ trước, biển số xe rất có khả năng là giả, nếu đúng như vậy, vụ án sẽ gặp khá nhiều khó khăn, thời điểm vụ án xảy ra vẫn đang là giờ hành chính, xung quanh người chứng kiến không nhiều, hơn nữa sau khi gây tai nạn kẻ kia đã lập tức lái xe bỏ trốn khỏi hiện trường, nếu biển số xe đã được chuẩn bị tốt từ trước đó thì manh mối này sẽ bị chặt đứt. "Anh nhìn kĩ lại xem, thật sự không có một chút ấn tượng nào sao?".

Nghiêm Hạo cẩn thận xem lại, vẫn chỉ lắc đầu, "Thật sự không có ấn tượng gì, hơn nữa vợ tôi quan hệ xã giao không nhiều, tính cách cô ấy luôn ôn hòa, tôi không thể nghĩ được có ai đó lại mang thâm thù đại hận với cô ấy, cảnh sát Trần, ngài chắc chắn đây không phải chỉ là một vụ tai nạn đơn giản sao?". Đến bây giờ Nghiêm Hạo vẫn không thể tin là có người cố ý lái xe đâm Mễ Giai, dồn cô vào chỗ chết.

"Dựa vào hai mươi mấy năm làm cảnh sát, tôi có thể khẳng định vụ tai nạn này không đơn giản". Cảnh sát Trần khẳng định.

Tay Nghiêm Hạo nắm chặt thành quyền, nặng nề hít vào một hơi, quay đầu nói với cảnh sát Trần, "Vậy xin nhờ ngài, có tin tức gì cảm phiền thông báo trước với tôi".  


Nghiêm Hạo đi ra từ sở cảnh sát, tuy rằng không nhìn thấy mặt người trong ảnh nhưng anh có cảm giác người phụ nữ đó rất quen thuộc, không thể nói rõ.


Lúc Nghiêm Hạo trở lại bệnh viện, bác sĩ đang đẩy Mạc Liên Huyên từ phòng bệnh sang phòng cấp cứu. Buổi sáng Mạc Liên Huyên đột nhiên sốt cao, nhịp tim và hô hấp bắt đầu giảm xuống, rất may là y tá phát hiện kịp thời, hiện tại bác sĩ đang cấp cứu. Ngoài phòng bệnh cũng bắt đầu hỗn loạn, vợ chồng Mạc Thị, Mạc Khả Huyên và Trương Dương, tất cả đều có mặt, vẻ mặt ai cũng sốt ruột, lo lắng, Mạc Chấn Huân nắm chặt tay, ánh mắt nhìn chằm chằm phòng cấp cứu, Mễ Giai một mình ngồi trên băng ghế, tay trái rối rắm cầm lấy tay phải.

Nghiêm Hạo tiến lên ôm Mễ Giai vào lòng, anh có thể cảm nhận được cơ thể nhỏ bé của Mễ Giai đang run rẩy.

Hồi lâu rốt cuộc bác sĩ cũng đi ra, Mạc Chấn Huân tiến lên đầu tiên, cả ngày hôm qua anh ở đây không về, tóc bù xù, mắt đầy tơ máu, có lẽ anh rất mệt mỏi, nhưng bộ dáng hiện tại xem ra lại không hề như vậy, chỉ có phần tiều tụy, vội vàng tiến lên, sốt ruột hỏi, "Bác sĩ, em gái tôi thế nào rồi?".

Bác sĩ tháo khẩu trang xuống, "Tạm thời không có gì nguy hiểm, nếu lại tiếp tục thế này sẽ rất khó nói".

Trong lòng Mạc Chấn Huân co rút đau đớn, "Tôi có thể vào thăm em ấy không?". Anh muốn vào nhìn cô, trò chuyện với cô.

"Một ngày chỉ có thể thăm bệnh ba lần, mỗi lần chỉ có thể cho một người vào, mỗi lần cũng không thể quá hai mươi phút, trước khi vào phải khử trùng toàn thân". Bác sĩ trả lời.

"Được được được, vậy giờ tôi có thể vào thăm em ấy sao?". Mạc Chấn Huân liên tục gật đầu.

Bác sĩ nhìn anh rồi quay sang nói với y tá bên cạnh, "Cô dẫn anh ta đi khử trùng".

"Vâng". Y tá gật đầu, bảo Mạc Chấn Huân, "Đi theo tôi".

Cả người Mạc Chấn Huân bị bao kín lại, nhìn Liên Huyên nằm trên giường, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, không có sức sống, anh đau lòng vô tận, anh muốn đưa tay chạm vào cô nhưng lại sợ rằng mình vừa đụng vào sẽ làm vỡ, hiện giờ Liên Huyên giống như búp bê sứ không có sức sống, khiến cho người ta có cảm giác chỉ cần chạm vào là cô sẽ vỡ tan.

Đây vẫn là cô bé lúc trước dựa vào lòng anh tươi cười ngọt ngào sao? Mạc Chấn Huân tự hỏi thầm trong lòng hết lần này đến lần khác, không giống, một chút cũng không giống. Liên Huyên từng dựa vào trong lòng anh chưa từng tái nhợt thế này, cô luôn luôn nói cười, chưa từng yên tĩnh như vậy, anh rất muốn lớn tiếng gọi cô dậy, anh không muốn nhìn cô yếu ớt nằm trên giường bệnh như thế này.

Rốt cuộc anh vẫn đưa tay nắm lấy tay cô, để tay cô dán chặt bên tai mình, không cảm giác được độ ấm như trước kia, hiện tại hai bàn tay này ngoài lạnh như băng thì vẫn là lạnh như băng.

Lúc cha nói cô không phải là đứa trẻ của Mạc gia, mẹ bất tỉnh, anh có bất ngờ nhưng không hề kích động, chuyện này đối với anh không quan trọng, mặc kệ cô có phải hay không phải là em gái anh, anh biết, những yêu thương dành cho cô trong lòng mình nhất định sẽ không vì quan hệ huyết thống mà thay đổi, trước kia thế nào, về sau vẫn sẽ như vậy. Chỉ là cô nằm trên giường bệnh khiến anh sợ hãi, khiến anh hoảng hốt, anh sợ sau này sẽ không thể yêu thương cô nữa. . .

Sau khi ra khỏi sở cảnh

1 | 2 | Next

Cài đặt giao diện

Tốc độ load: 818.5019 ms